Ở mùa bóng này, Benfica, Anderlecht, Feyenoord chưa có lấy 1 điểm sau 5 lượt đấu. Những đại diện hiếm ai "biết mặt đặt tên" như Qarabag, Maribor, APOEL Nicosia, thậm chí là Olympiakos cũng chỉ có 1 đến 2 điểm.
Ngược dòng lịch sử, cách đây 10 năm, Michel Platini đã tuyên bố sẽ giúp những đại diện Đông Âu, hay cụ thể hơn là những đội bóng yếu có thêm cơ hội ở Champions League. Ông kéo dài lượt đi và lượt về vòng 16 đội ra thành 8 ngày đấu trong 4 tuần, thay vì 4 ngày đấu trong 2 tuần như trước kia. Tăng số tiền bản quyền truyền hình và tiền quảng cáo cho các đội "chiếu dưới". Có điều, sau mọi cố gắng "ao làng" vẫn bị tan biến khi hòa mình vào "đại dương".
Tính đến thời điểm này, Champions League 2017/18 đã chứng kiến không ít những cuộc "ngã ngựa không tưởng". Điều này lí giải tại sao, bóng đá luôn được xem là môn thể thao vua. Nhưng càng xem càng cảm nhận đó chỉ là thứ "gia vị" nhàn nhạt trong một bữa ăn đã quá đỗi quen thuộc.
Dĩ nhiên, UEFA cũng có lí của mình. Bạn sẽ chọn xem cặp đấu giữa Man City vs Bayern Munich ở vòng 16 đội hay muốn xem Sporting Lisbon đụng Beşiktaş? Chưa thể khẳng định có sự sắp xếp trong việc phân cặp hay không nhưng thực tế đang chỉ ra rằng, luôn có sự cân bằng từ việc bốc thăm chia bảng cho đến các cặp đấu ở vòng loại trực tiếp.
Và cuối cùng, NHM vẫn là bên được hưởng lợi nhiều nhất khi lượt trận nào cũng có những trận thư hùng. Còn chuyện mạnh được yếu thua là cái lẽ của muôn đời. Làm sao để phù phép cho một quốc gia đang khủng hoảng nợ công như Hy Lạp sản sinh ra một "ông lớn" Olympiakos. Suy cho cùng, bóng đá đỉnh cao là cuộc chơi của những kẻ lắm tiền. Những câu chuyện cổ tích, có chăng chỉ "thêm mắm thêm muối", chứ không thể vẽ ra viễn cảnh Qarabag vô địch Champions League!